• Khuyến mãi sản phẩm
  • Khuyến mãi sản phẩm
  • Khuyến mãi sản phẩm
  • Thay doi de tot hon
  • Giao hàng miễn phí
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
Hotline: 0936.500.900
Tính chỉ số BMI cơ thể
Tuổi của bạn:  
Chiều cao: (Centimet)  
Cân nặng: (Kilogam)  
  Nam   Nữ
Bạn muốn xem mình có vừa hay béo không? hãy nhanh nhập và tính BMI cho bạn đi !
Cảm nang làm đẹp
Tôi sẽ không thể làm diễn viên vì không thể giảm cân ?

Ảnh minh họa

Tôi sẽ không thể làm diễn viên vì không thể giảm cân ?
Từ nhỏ, tôi đã mơ ước được trở thành một diễn viên nổi tiếng. Ước mơ ấy càng cháy bỏng hơn sau khi tôi xem bộ phim Hoàn Châu Cách Cách. Ký ức trong tôi là những cuốn sổ nhỏ xinh xắn dán đầy hình thần tượng: Tiểu Yến Tử, Hạ Tử Vy, Ngũ A Ka, Nhĩ Khang…

Easy slimming | Trái bơ giảm béo | Giảm cân thần tốc

 
kim-hee-sun-giam-can-bang-mat-ong-giamcan24h.jpg

Chỉ một năm nữa thôi tôi sẽ phải quyết định mình sẽ nộp hồ sơ vào trường nào. Nhưng ngay từ bây giờ, bố mẹ tôi đã kịch liệt phản đối việc tôi thi vào trường Sân khấu Điện ảnh vì lý do: “Làm diễn viên thì ngoại hình phải đẹp. Biết diễn thôi chỉ là một chuyện con ạ. Đóng phim hay đi hát bây giờ đều phải là mấy cô người thon, chân dài”.

Ngày ấy, cứ giờ ra chơi hay lúc tan học, tôi cùng chúng bạn lại ra mấy sạp quà vặt trước cổng trường tiểu học để xem có mẫu ảnh mới của phim Hoàn Châu Cách Cách không. Chỉ cần 1.000 đến 3.000 đồng là có thể sở hữu một bảng gồm 10 đến 15 ảnh, vậy nhưng, tôi đã phải dành dụm rất nhiều tiền quà vặt để thỏa lòng “hâm mộ”. Tính ra, tổng số ảnh thần tượng tôi sở hữu cũng phải đáng giá tới 50.000 đồng – một con số “khủng” thời bấy giờ, thời một chiếc kem đá vị cam chỉ có giá 200 đồng.

Lên cấp 2, tôi vẫn “mê mẩn” phim ảnh và ước mơ trở thành một diễn viên. Có lần, lớp tôi được trường cử tham gia đại hội toàn trường nhân ngày 22 tháng 12. Chúng tôi phải diễn lại một sự kiện lịch sử. Trong bộ quân phục xanh lá cây, tôi trở thành một cô quân nhân xinh xắn. Mặc dù vai diễn chỉ mang tính quần chúng nhưng tôi vẫn được nhiều người khen ngợi bởi biểu cảm quá tốt trước tình huống một người đồng đội không may trúng đạn. Tôi nhớ mãi vai diễn ấy -  vai diễn “nhỏ xíu” nhưng giúp tôi tự tin hơn nhiều vào khả năng của mình

Lớp 9 là thời điểm cuộc sống của tôi thay đổi rất nhiều. Mong muốn con thi đỗ trường “đầu bảng” trong thành phố, bố mẹ liên tục tẩm bổ cho tôi dù so với các bạn cùng lớp, thân hình tôi đã “tròn” hơn rất nhiều. Những ngày “nước rút”, bố đưa tôi đi học, đón tôi về, bất kể học chính hay học thêm bởi bố sợ tôi phải đạp xe nhiều sẽ mệt, không thể tập trung học. Cứ thế, mấy người hàng xóm hỏi tôi rằng: “Người ta ôn thi thì gầy đi mà sao cháu cứ béo lên thế hả?”.

Không phụ sự kỳ vọng của bố mẹ, tôi thừa 1 điểm khi thi vào trường cấp 3 mà mình mong muốn. Phần thưởng tới tấp đến với tôi: Những chuyến du lịch dài ngày, những bữa ăn ở các nhà hàng sang trọng và tuyệt vời hơn cả, tôi được tăng tiền tiêu vặt.

Cuộc sống cấp 3 của tôi bỗng chốc trở thành “thiên đường”. Tuần nào cũng vậy, tôi và hai cô bạn thân cùng lớp “hội tụ” tại một cửa hàng gà rán nào đó vào thứ 4 bởi đây là ngày chúng tôi được tan học sớm. Cuối tuần, chúng tôi rủ nhau trà đá “chém gió” hoặc đi ăn uống, hát karaoke.

Ý thức được sự may mắn mà mình đang có, tôi càng quyết tâm học tốt hơn. Trên cả, tôi vẫn khao khát được thi vào trường Sân khấu Điện ảnh và trở thành một diễn viên nổi tiếng. Những ca học nối tiếp nhau đồng nghĩa với việc những bữa ăn “ngẫu hứng” của tôi xuất hiện với tần suất dày đặc hơn. Tôi gần như không có giờ giấc nào cố định cho cả ba bữa ăn trong ngày. Tôi ăn khi rảnh, khi đói, thậm chí khi… buồn mồm. Cứ như vậy, cân nặng của tôi càng tăng hơn. Năm lớp 11, tôi “cán đích” 1m58 nặng 65 kg.

Nhìn mình trong gương, đôi lúc tôi giật mình vì thời gian trôi đi nhanh quá. Những gì tôi có hôm nay là hệ quả của sự chủ quan, lúc nào cũng nghĩ “Mình ăn nốt hôm nay thôi, mai mình giảm cân”; lại được thêm mấy người bạn tôi luôn “an ủi” rằng tôi sẽ trở thành một người nổi tiếng và thành công như nghệ sĩ hài Minh Vượng.

Chỉ một năm nữa thôi tôi sẽ phải quyết định mình sẽ nộp hồ sơ vào trường nào. Nhưng ngay từ bây giờ, bố mẹ tôi đã kịch liệt phản đối việc tôi thi vào trường Sân khấu Điện ảnh vì lý do: “Làm diễn viên thì ngoại hình phải đẹp. Biết diễn thôi chỉ là một chuyện con ạ. Đóng phim hay đi hát bây giờ đều phải là mấy cô người thon, chân dài”.

Giờ đây, tôi đang buồn và bế tắc vô cùng. Tôi luôn tự hỏi: “Mình sẽ phải làm gì để thuyết phục bố mẹ trong khoảng thời gian một năm còn lại? Mình nên thi trường khác hay theo đuổi đam mê? Mình có cần giảm cân không? Chẳng nhẽ người béo không thể làm diễn viên sao…”  

 
T.V.A 
(Phương Mai, Đống Đa, Hà Nội)
Bài viết khác